Lý Như Uyên đỡ Bạch La La từ trên nền tuyết lên. Cũng may tuyết đọng ven đường dày, Bạch La La trực tiếp quỳ rạp xuống đất cũng không đến mức bị thương quá nghiêm trọng.
Bạch La La ngược lại không cảm thấy gì, Lý Như Uyên lại cúi xuống, nhẹ nhàng bóp xương chân của Bạch La La, nói: “Đau không?”
Bạch La La nói: “Ừm, tôi không sao.”
Lý Như Uyên vẫn nói: “Sau khi đi vào để tôi xem xem, coi chừng gãy xương.” Mỗi năm vào thời điểm này, bệnh viện tiếp nhận rất nhiều ca bị gãy xương do trượt tuyết.
Bạch La La gật gật đầu, đi theo sau Lý Như Uyên vào khu trượt tuyết.
Lý Như Uyên dường như rất quen thuộc với khu trượt tuyết này, nói sau núi còn có suối nước nóng, đến lúc đó trượt tuyết xong thì buổi tối có thể đến đó ngâm một chút.
Bạch La La mắt trông mong nhìn y nói: “Buổi tối chúng ta không về sao?”
Lý Như Uyên nói: “Không về nha.”
Bạch La La nói: “…… Nhưng.”
Lý Như Uyên nói: “Nhưng cái gì?”
Bạch La La nói: “Nhưng tôi không có mang theo gì cả.” Không mang quần áo để thay, cũng không có mang theo đồ vệ sinh cá nhân.
Lý Như Uyên lại không thèm để ý chút nào, nói: “Không sao, nơi này đều có.”
Kỳ thật Bạch La La rất muốn trở về, nhưng Lý Như Uyên đã nói hết đến đây, cũng không thể nói thêm gì nữa, nên chỉ có thể im lặng nghẹn lời nói trở về.
Lý Như Uyên đi lấy thiết bị trượt tuyết cho hai người, sau đó mặc lên từng cái cho Bạch La La.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845396/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.