Quả táo này rất ngon, Bạch La La ăn vô cùng nghiêm túc.
Ba người bọn họ mỗi người cầm một quả trên tay, nhấm nháp đến tận nơi bán hạt giống cây.
Nơi bán cây giống là một cửa hàng nhỏ, áu khi Bạch La La đi vào thì liền thấy được vài loài thực vật được đặt ở trong lồng thủy tinh. Đương nhiên, hầu hết những thực vật này đều là những loại thực vật nhỏ có khả năng sống sót tương đối mạnh trước tận thế, tuy rằng số lượng đã giảm rất nhiều và trở nên nguy cấp sau ngày tận thế, nhưng nhưng giá trị của chúng vẫn còn kém xa bông hồng được bán đấu giá trước đó.
“Lê tiên sinh, ngài đến lấy giống cây đã đặt trước đó sao?” Chủ cửa hàng là một người phụ nữ trung niên vẫn còn dáng vẻ thướt tha, tuy rằng trên mặt đã có chút dấu vết của năm tháng, nhưng khí chất lại vô cùng thu hút người khác.
“Ừm.” Trước đó Lê Quan Sơn đã đến hỏi thăm ở nơi này, y nói, “Là loại có thể sống trên cát đấy.”
“Không thành vấn đề, đi bên này.” Bà chủ dẫn ba người bọn họ ra sau cửa hàng.
Tuy cửa hàng không lớn nhưng ngũ tạng đều đủ, bà chủ dẫn bọn họ đến sân rộng ở phía sau cửa hàng.
Chỉ thấy trên trần sân cũng được che bằng một tấm kính, cây giống mà Bạch La La muốn mua được đặt ngay ngắn bên cạnh sân.
“Là cây gì?” Lê Quan Sơn vừa hỏi, vừa ngồi xổm xuống kiểm tra.
“Hình như gọi là cây dương……” Bà chủ nói, “Ôi, tôi cũng không rõ tên trước kia của cây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845419/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.