Mặc Thoát nhanh chóng chạy đến bậc thang, cũng không đến quá gần, mở miệng phun ra một ngọn lửa.
Ngọn lửa kia đánh vào bậc thang, chỉ thấy rêu màu xanh lục vốn bám vào trên bậc thang, lại tựa như còn sống, nhanh chóng bò lên trên.
Bạch La La nhìn nó bò từ bậc thang lên vách tường, khi muốn trượt qua cửa sổ vỡ gần đó, cuối cùng bị Mặc Thoát nướng cháy, cứ như vậy rơi xuống thật mạnh ở trên đất.
Đám rong rêu còn lại thấy thế lập tức giải tán, cửa viện bảo tàng cuối cùng cũng không còn nhìn thấy một tý xanh biếc nào.
Ba người họ đến gần rong rêu nhìn xem, phát hiện cái này hình như không phải thực vật, mà là một loại động vật. Bởi vì trong không khí còn tràn ngập mùi protein cháy khét.
Bạch La La cầm cây chọc chọc, nói: “Á…… Hình như là một loại côn trùng ngụy trang, cụ thể là cái gì thì không biết.”
“Đi thôi.” Lê Quan Sơn nói, “Chắc bên trong nhiều đồ lắm.”
Vì thế ba người từ cửa đi vào.
Cửa của bảo tàng này đã bị hư hại không chịu nổi, bên cạnh còn có không ít dấu vết phá hư của động vật, nghĩ đến sau tận thế hẳn là đã biến thành thiên đường của động vật.
Đầu tiên bọn họ đi đến đại sảnh lầu 1, Bạch La La xem những bức tranh treo trên tường và mấy chữ giải thích bên cạnh, phán đoán nói: “Đây là một viện bảo tàng động vật.”
“Viện bảo tàng động vật?” Lê Thiển Thiển nghi hoặc, “Ý là bên trong sẽ nhốt mấy con động vật lại để cho mọi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845421/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.