Tần Bách Xuyên gần đây khó chịu muốn chết, sự cáu kỉnh của anh, ngay cả những người xung quanh cũng có thể nhìn ra.
Lúc Diêm Tả Phi bị tìm đến, hiển nhiên là biết Tần Bách Xuyên vì sao tìm hắn, cho nên bên trong thái độ cũng không khỏi mang theo chút cười trên nỗi đau của người khác.
Tần Bách Xuyên chọn một quán bar, gọi loại rượu mạnh nhất, sau đó đập mạnh cái ly xuống trước mặt Diêm Tả Phi, anh nói: “Nói đi, trước đó cậu đã làm thế nào để cậu ta không giận nữa.”
Cậu ta mà Tần Bách Xuyên nói đương nhiên là chỉ Dương Dã Độ, khác với Bạch La La mềm mại, Dương Dã Độ người cũng như tên, tính tình mạnh mẽ, nếu Diêm Tả Phi thật sự muốn cương với cậu ta, vậy Dương Dã Độ tất nhiên sẽ chơi đến cá chết lưới rách.
Diêm Tả Phi không uống rượu, hắn cười nửa miệng nhìn Tần Bách Xuyên, nói: “Trước đó cậu cười tôi, hiện tại cậu cũng có hôm nay ——”
Tần Bách Xuyên thở dài, nói: “Cậu ấy nghĩ tôi không thích cậu ấy.”
Vẻ mặt của Diêm Tả Phi bất động, ngón tay vuốt nhè nhẹ trên ly rượu.
Tần Bách Xuyên nói: “Cậu ấy làm sao biết được, mỗi lần từ một thế giới đi ra, tôi đều hận không thể lột da nuốt luôn cậu ấy vào bụng.” Nhưng anh nhịn, anh không nỡ nhìn thấy Bạch La La khóc, thậm chí không nỡ nhìn Bạch La La buồn một chút nào. Lúc trước tiền mua nhà của Bạch La La không đủ, anh thậm chí cũng không dám quang minh chính đại cho cậu tiền, còn phải lén lút
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845426/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.