Khu vườn trồng trọt của tiên nhân khác với những khu vườn bình thường, chẳng những bày trận pháp hấp thụ linh khí, ngay đến nước tưới cũng là nước suối tràn đầy linh khí.
Dưới tình huống như thế, một cây củ cải như Bạch La La cũng có thể thành tinh, hình như cũng không phải là chuyện gì kỳ quái. Nhưng kỳ quái chính là, toàn bộ thực vật thành tinh trong vườn đều ít ỏi đến có thể đếm được, cẩn thận tính thì cũng chỉ có Bạch La La và cây thảo dược bên cạnh cùng với cây đại thụ to lớn mở linh trí ở cách cậu không xa kia.
“Trời ơi, trời ơi, sao nơi này lại có củ cải thành tinh thế này.” Thảo dược hình như là một cô nương, giọng nói nhỏ nhẹ, nghe nũng nịu ngược lại hết sức đáng yêu, nàng nói, “Củ cải tinh, ngươi tên là gì á.”
Bạch La La ngây thơ mờ mịt, nói: “Ta, ta không biết, ta không có tên……” Cậu mới thành tinh, đương nhiên không biết tên của mình rồi.
“Ngươi là màu trắng, vậy ta gọi ngươi là Củ Cải Trắng nhé.” Thảo dược nói, “Ta tên là Tiểu Lục.” Thời gian tinh quái thành tinh đều không dài, bởi vậy tuy rằng mở thần chí, nhưng lại không phải thông minh lắm.
“Ngươi cũng thành tinh sao?” Bạch La La cẩn thận hỏi, “Trong vườn này chỉ có ba tinh quái chúng ta sao?”
Tiểu Lục nói: “Ngươi cho rằng thành tinh là chuyện dễ lắm sao.” Nàng kiêu ngạo nói, “Đây là chuyện phải dựa vào cơ duyên, không phải mỗi một thực vật đều có được vận khí như vậy ……”
Tiểu Lục thoạt nhìn hiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845427/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.