Nguyên nhân vụ xe buýt rơi xuống sông vẫn chưa được điều tra rõ ràng, vì vậy thi thể của tài xế vẫn được lưu giữ tại Kim Mạch.
“Tài xế tên là Vương Bảo Căn, 48 tuổi, người địa phương thành phố Long Xuyên.”
Lãnh Ninh kéo túi đựng xác, khuôn mặt đầy vẻ phong trần của người đàn ông trung niên hiện ra.
“Chúng tôi đã phân tích chất độc trong thi thể, tạm thời không phát hiện thành phần độc tố nào, khám nghiệm tử thi ban đầu cũng không tìm thấy bệnh nền gây chết người.”
“Không trúng độc? Lẽ nào hắn tự lái xe đâm xuống sông?” Chu Dương Dương suy ngẫm. “Hắn trả thù xã hội?”
Trương Tiểu Mạn xen vào. “Hiện tại, người nhà của những người chết rất tức giận, đều yêu cầu người nhà tài xế phải có lời giải thích, để tránh gây ra những tranh chấp không đáng có, chúng tôi vẫn chưa tiết lộ kết quả khám nghiệm tử thi ra bên ngoài.”
Chu Dương Dương gật đầu, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để nói móc Địch Diệp. “Đội trưởng Địch, xem ra lần này nhiệm vụ của các anh rất nặng nề đấy! Dư luận xã hội không dễ đối phó đâu.”
Địch Diệp không có tâm trí cãi nhau với anh ta, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Vương Bảo Căn, hỏi. “Gia đình người chết hiện giờ thế nào?”
Trương Tiểu Mạn thở dài, rồi lắc đầu. “Vợ ở nhà mang theo hai đứa con trai, đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ mới được hai tuổi.
Hôm qua, vợ của người chết có dẫn con đến tìm tôi, đứa lớn vì chuyện của cha nên đánh nhau với người ta, bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-phap-y-nay-co-chut-lanh/3022210/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.