Khi Địch Diệp trở nên nghiêm túc, trên người anh toát ra một tình công kích có thể nhìn thấy rõ.
Giống như miếng mồi của mình bị người khác nhòm ngó, anh phải đứng ra bảo vệ thức ăn.
Đối diện với áp bách từ thân hình mạnh mẽ của một giống đực, cơ thể Lãnh Ninh hơi ngả về phía sau một chút, để tránh bị áp chế bởi thể hình, “Hắn không phải là gu của tôi.”
Nửa thân trên của Lãnh Ninh ngả ra phía sau, khiến khi nói chuyện, cằm và mắt cậu đều hơi ngửa lên. Giọng điệu nghe không có vẻ gì là cảm xúc, ngược lại còn mang phong thái của bề trên.
Vì vậy, khi cậu nói câu này, nghe không giống như lời giải thích.
Địch Diệp nhìn vào mắt Lãnh Ninh, dường như muốn phân biệt xem đây là lời nói thật hay chỉ là lời giả dối để dỗ dành mình.
Sau đó Lãnh Ninh nói tiếp, “Lâm Nguyên này có vấn đề, điều tra lý lịch của hắn đi.”
Lãnh Ninh dùng một tay đẩy Địch Diệp ra, đứng dậy đi đến máy lọc nước lấy một chiếc cốc giấy để rót nước.
Địch Diệp đứng thẳng người lên, nhìn chằm chằm vào sau gáy Lãnh Ninh hỏi, “Cậu quan tâm hắn vì lý do này à?”
“Chứ còn gì nữa?” Lãnh Ninh uống hết nửa cốc nước ấm rồi quay người lại, “Hắn đâu có đẹp bằng anh.”
Địch Diệp sững người.
Lãnh Ninh quay người đi, tiếp tục uống nước.
“Cốc cốc cốc.”
Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa.
“Vào đi!”
Lúc này Địch Diệp như một con công đực vui vẻ, giọng nói cũng mang âm điệu cao hứng.
Thư Thư cầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-phap-y-nay-co-chut-lanh/3022255/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.