Không biết đã qua bao lâu, bác sĩ cuối cùng cũng đẩy cửa phòng cấp cứu ra.
“Bệnh nhân tạm thời đã thoát khỏi cơn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn cần sự trợ giúp của máy thở, nước tích tụ trong phổi có thể gây viêm phổi, cần đặc biệt lưu ý, ngoài ra, bệnh nhân thiếu oxy trong thời gian dài, não bộ có thể bị tổn thương, còn về việc bao lâu có thể tỉnh lại, chúng tôi cũng khó nói, mọi người cần chuẩn bị trước tâm lý. Trong thời gian này, người nhà cần ở lại chăm sóc, có bất kỳ tình huống nào hãy thông báo ngay cho bác sĩ.”
Y tá đẩy giường phẫu thuật và máy theo dõi điện tim ra khỏi phòng cấp cứu, Địch Diệp lập tức bước đến, nhìn thấy Lãnh Ninh nằm bất động trên giường, trên gương mặt đeo mặt nạ oxy, khuôn mặt tái nhợt không khá hơn là bao so với trước đây.
“Ý của ông là, cậu ấy có thể trở thành người thực vật?” Địch Diệp hỏi.
“Chỉ có thể nói, có khả năng đó, điều này còn tùy thuộc vào thời gian bệnh nhân hôn mê, thời gian càng dài, tiên lượng càng bất lợi.”
Trong hành lang dài, Địch Diệp nhanh chóng đuổi theo giường phẫu thuật đang đẩy Lãnh Ninh đi, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào các chỉ số trên máy theo dõi điện tim, “Không thể nào, tim cậu ấy chưa bao giờ ngừng đập! Sao lại thiếu oxy được!”
“Người nhà bệnh nhân, xin đừng kích động, chúng tôi chỉ nói là có khả năng đó thôi! Mau gọi người kéo người nhà ra!”
Vài bác sĩ trẻ bước tới kéo cánh tay Địch Diệp,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-phap-y-nay-co-chut-lanh/3022272/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.