Một tháng sau.
Đệ nhất thanh lâu Trường An.
Kính Hoa các.
“Gần đây nghe sư phụ nói mình bộn bề nhiều việc…Tử Hề lo lắng đã làm cái khiến sư phụ để bụng…”
Thiếu niên cúi đầu nhìn không rõ biểu tình.
“Thì ra... Là việc này, sư phụ, ngài làm cho Tử Hề không biết ngài tốt hay không nữa…”
Bỗng dưng hắn ngẩng đầu, chỉ vào biển hành nghề của một hoa khôi treo trêu lầu các.
“—— Ngươi quả thực là nhàn rỗi a!”
Hoa khôi đệ nhất Trường An, Bách Hợp cô nương. Trong vòng một tháng, nhan sắc khuynh thành này đã truyền khắp Trường An. Công tử tài tuấn, ăn chơi trác táng có thể bỏ ra vạn hoàng kim mà mua một nụ cười của nàng.
Hiện tại, Bách Hợp cô nương khó lộ mặt trong truyền thuyết đang mặc một thân quần trắng lụa mỏng, cổ tay áo thuêđóa hoa bách hợp chỉ vàng, nàng lấy tư thế mê người ngồi trên ghế, mặt cười tủm tỉm viết “Bà chủ đã già nhưng đao chưa già ~”
“Người ta nhàm chán thôi ~” Bách Hợp cô nương hờn dỗi nói một tiếng, tay áo che miệng, khung cảnh nhu tình, “Thời gian nhiều như vậy không cần lãng phí a, người ta chỉ muốn thử xem có bao nhiêu mị hoặc thôi.”
“Mới một tháng, động tác của nữ tử phong trần đều học được, không hổ là sư phụ.” Tử Hề đứng trong phòng của nàng tại Kính Hoa các, nhìn dáng vẻ của nàng kia, lời nói thật châm chọc. Biết nàng thích vui đùa, nhưng thế này có hơi quá đáng không, dù không già không chết, nhưng dù sao cũng là nữ nhân, vạn nhất…
“Nha, nữ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-quan-tu/299885/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.