Mười mấy ngày sau, Nhiễm Duyệt cầm một chiếc vòng tay đứng trước mặt Thần Tiêu, nom cực kỳ xấu hổ.
“Ặc…” Nhiễm Duyệt nhíu mày, ấp úng cất lời, “Đá ngọc lam thượng phẩm rất hiếm có, và… cũng rất đắt, kiếm mãi mới được vài viên này, kết hợp với ngọc trai xâu thành chuỗi đeo tay.
Này có thể chứ?”
Thần Tiêu gật đầu cười, giơ tay: “Phiền chủ thượng đeo vào cho ta.”
Nhận được lời này, Nhiễm Duyệt thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đồng ý, thắt dây cho chàng.
Nàng tỉ mỉ thắt nút lại rồi nhoẻn cười với chàng, bảo: “Được rồi.
Ta phải tới chỗ Trấn Minh đàn chủ, chờ ta về dùng cơm nhé.”
“Được.” Thần Tiêu đáp rồi tiễn nàng ra cửa.
Chờ Nhiễm Duyệt đi xa, giọng Ninh Sơ vang lên gần đó, “Ta bảo cậu này…”
Thần Tiêu quay sang, thấy Ninh Sơ nhíu mày, đang đi về phía mình.
Khi tới bên cạnh, Ninh Sơ liếc nhìn chiếc vòng trên tay chàng, tiếp tục câu còn dang dở: “Tiên tông chúng ta, vốn lạnh bạc với thế tục, trong phái cũng không có nhiều tiền của vàng bạc.
Thêm đó, bổn môn có môn quy, trảm yêu trừ ma là trách nhiệm của tiên tông, không được phép nhận thù lao.
Cho nên đệ tử bổn môn cần gì chỉ còn cách xuống núi làm thuê.” Ninh Sơ nói tới đây, thấy Thần Tiêu nghe được bập bõm bèn thở dài, nói thẳng, “Cho nên, để góp đủ tiền mua chiếc vòng này rất cực khổ đó.”
Thần Tiêu nghe xong,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-sao-dem-ay/305281/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.