Lockridge và McCaleb đi theo một loạt đường cao tốc từ Whittier cho đến khi tới Xa lộ Thung lũng Linh dương, xa lộ này cuối cùng sẽ đưa họ đến góc Đông Bắc của hạt. Hầu như suốt dọc đường Lockridge toàn lái xe một tay, tay kia cầm harmonica đưa lên miệng. Điều đó khiến McCaleb chẳng thấy an toàn lắm, nhưng cũng nhờ vậy mà ông khỏi phải nghe những lời ba hoa vô nghĩa.
Khi họ đi qua Vasquez Rocks, McCaleb nhìn ngắm địa hình và định vị nơi người ta đã tìm ra cái xác rốt cuộc đã dẫn ông đến chỗ quen biết Jaye Winston. Địa hình nghiêng và lởm chởm do dịch chuyển kiến tạo của nơi này trông thật đẹp trong ánh nắng chiều. Mặt trời rọi lên mặt đá phía trước ở góc thấp, đẩy bật các kẽ nứt vào bóng tối sâu hoắm. Trông vừa đẹp lại vừa nguy hiểm. Ông tự hỏi phải chăng chính điều đó đã lôi kéo Luther Hatch đến nơi này.
“Anh tới đây bao giờ chưa, Vasquez Rocks này?” Buddy hỏi sau khi nhét cây harmonica vào giữa hai chân.
“Rồi.”
“Đẹp phải không. Đặt theo tên một anh chàng liều mạng người Mexico đã trốn chui trốn nhủi ở mấy khe đá này cách đây chừng trăm năm sau khi cướp nhà băng hay gì đó. Nơi này có quá nhiều chỗ để trốn tới nỗi người ta chả bao giờ tìm được anh chàng và thế là anh chàng trở thành truyền thuyết.”
McCaleb gật đầu. Ông thích câu chuyện đó. Ông ngẫm nghĩ về việc những câu chuyện ông từng biết về nơi này chốn nọ thì sao lại khác đến vậy. Những chuyện đó luôn luôn bao gồm những xác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-mau/524003/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.