James Noone thuật lại câu chuyện như thể McCaleb và Winston đang ngồi cùng trong xe với anh, nếu không phải là trong đầu anh.
“Tôi bật đèn xi nhan lên rồi rẽ vào. Kìa hắn kìa! Đạp phanh! Hắn đang sắp sửa - suýt nữa là va vào tôi rồi, thằng chó đẻ! Lẽ ra tôi đã...”
Noone nhấc tay trái lên, nắm lại thành quả đấm mà ngón giữa chọc lên trên, một cử chỉ tục tĩu nhắm vào người lái chiếc xe vừa mới ào ào phóng sượt qua anh. Trong khi anh làm vậy, McCaleb nhìn kỹ vào mặt anh, nhận thấy chuyển động nhanh của mắt sau cặp mí nhắm kín. Đó là một trong những chỉ báo ông luôn tìm kiếm, dấu hiệu cho thấy chủ thể đang đắm sâu trong cơn thôi miên.
“Hắn biến rồi còn tôi thì đang tấp xe vào. Tôi thấy, tôi thấy người đó. Có một người nằm giữa đất dưới ánh đèn. Cạnh máy rút tiền. Anh ta nằm thẳng cẳng - tôi ra khỏi xe lại gần xem… có máu. Anh ta bị bắn - có người bắn anh ta. Ôi ôi, tôi phải tìm ai đó - tôi liền quay về xe tìm điện thoại. Tôi có thể gọi nhờ người đến cứu. Anh ta bị bắn. Có máu trên... đâu đâu cũng máu.”
“OK, James, được rồi,” McCaleb nói, lần đầu tiên ngắt lời anh. “Thế là tốt rồi. Giờ tôi muốn anh cầm lấy cái điều khiển đặc biệt và tua lại hình trên tivi cho đến chỗ anh lần đầu tiên thấy chiếc xe phóng ra khỏi bãi đỗ của ngân hàng. Anh làm thế nhé?”
“Được.”
“Rồi, anh đến đó chưa?”
“Rồi.”
“Tốt, giờ bắt đầu lại, chỉ có điều lần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-mau/524007/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.