Ông nằm mơ thấy bóng tối. Một bóng tối di động, giống như máu loang trong nước, với những hình bóng lao vun vút ở vùng rìa mà ông chỉ nắm bắt được bằng mắt sau khi chúng đã đi qua.
Có đến ba lần trong đêm ông sực tỉnh bởi sự báo thức bên trong nào đó. Ngồi dậy quá nhanh nên bị chóng mặt, ông phải đợi và lắng nghe nhưng rồi chẳng có gì, trừ tiếng gió len qua hàng chục cột buồm trong vũng neo thuyền. Lần nào ông cũng trở dậy xem xét cả thuyền, nhìn khắp vũng tìm Bolotov mặc dù ông nghĩ chắc gì hắn sẽ xuất hiện. Rồi ông vào buồng tắm đo nhiệt độ, nhịp tim, huyết áp. Lần nào tình trạng cũng không thay đổi, thế là ông lại quay về vùng nước tối đen của cùng một giấc mơ vô phương giải mã đó.
Đúng chín giờ sáng thứ Sáu chuông điện thoại thức ông dậy. Đó là Jaye Winston.
“Anh dậy chưa?”
“Rồi. Chỉ là hôm nay bắt đầu muộn thôi. Có gì vậy?”
“Có chuyện gì vậy, tôi mới vừa nghe Arrango nói, anh ta bảo tôi một chuyện làm cho tôi rất không yên tâm.”
“Ồ thế à? Gì vậy?”
“Anh ta kể cho tôi nghe anh lấy tim từ đâu.”
McCaleb xoa tay lên mặt. Ông quên béng mất mình đã nói cho Arrango biết.
“Chị không yên tâm điều gì hở Jaye?”
“Vì tôi muốn giá như anh kể cho tôi mọi chuyện. Tôi không ưa bí mật này nọ, Terry ạ. Cái gã chả ra gì đó gọi cho tôi khiến cho tôi cảm thấy mình là đứa chả ra gì bởi tôi là người cuối cùng biết chuyện này.”
“Chị biết hay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-mau/524006/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.