- --
" Phòng đó là của cô...!!!"
Bạch Phương Vỹ kêu người bố trí phòng cho Mộng Lâm. Hắn chỉ về hướng đó, ra lệnh cho người hầu dẫn đường cho cô, chuẩn bị y phục cho cô toàn bộ.
Tối đến Mộng Lâm nằm trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ suy tư. Cô đến tương lai này không hơn không kém cũng nhiều ngày trôi qua rồi.
Cô vẫn quanh đi quẩng lại trong con đường mòn đến phòng nghiên cứu rồi lại về phòng mình. Thật sự mà nói trong tư tưởng của cô, tương lai không tới mức này đâu.
Nếu biết sớm chán thế này cô sẽ không hi sinh lên cổ máy đó bay đến đây. Ở lại chơi với hai anh trai còn vui vẻ hơn.
Haizz...!!! Không biết lối suy tư ăn chưa no lo chưa tới của cô bé này thật khôi hài. Tưởng cô vì nghĩ cho phụ mẫu nên mới hi sinh, ai ngờ là cô ham chơi.
Phụ mẫu cô ở quá khứ mà biết được không biết họ sẽ nghĩ gì.
Mà chắc hẳn họ cũng sớm nghĩ ra việc cô bay vô cổ máy về tương lai, hơn phân nữa là hiếu kỳ rồi, còn lại mới là nghĩ cho tình yêu của đôi vợ chồng già như họ... haha...
- --
" Căn phòng trống rỗng này không có ai trò chuyện hết lão nương thấy khó chịu quá đi, Bạch Phương Vỹ anh thật đáng ghét,... Không phải tôi xác định anh là tướng công tương lại thì tôi sẽ ra tay giết quách anh cho xong...Tức quá đi mà..."
- --
Mộng Lâm vừa nằm vừa hét ầm ỉ ở trong phòng.
Bên phòng của Phương Vỹ hắn cau mày khó chịu.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-do-nuong-chieu/1640941/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.