Triệu Ngôn Liễu ôm nhi tử đang ngủ tựa lưng vào trên người chồng, vừa để tránh gió bụi, vừa để ý đến cái giỏ phía sau xe đừng để rơi, chỉ là mùi tanh của cá trên ngời chồng không dễ chịu lắm. Kéo kéo chăn bọc đứa trẻ, che đầu lại, đi đường bị gió thổi dễ đau đầu, nàng ta tựa đầu vào hõm vai chồng mình, thỏ thẻ: “Đại Ngưu kiếm bộn rồi, cưới được một thê tử tốt, trước đây ta còn nghĩ nếu hắn chần chừ thêm hai năm nữa, chỉ có thể đi mua một tức phụ về sinh con thôi, ai mà biết lại có cơ duyên này, cưới được một người vừa xinh đẹp, hiểu lẽ phải, lại một lòng vì hắn, chậc, thật là duyên phận!”
Cố Thanh cũng không thể không thừa nhận Đồ Đại Ngưu quả thật là tốt số, không nói gì khác, có một người vợ thông minh, con cái nuôi lớn nhất định không tệ, cùng lắm cũng chỉ kế thừa nghề nuôi lợn của phụ thân, mặc dù bản thân hắn ta không hợp tính với Hứa Nghiên, hắn ta cũng phải thừa nhận là huynh đệ của mình đã kiếm được lời.
Lưng bị thúc một cái khuỷu tay, hắn ta rặn ra một tiếng “Ừ” từ cổ họng.
“Chàng nghe thấy rồi còn lề mề mãi, đang nghĩ gì vậy? Nghĩ xem đệ tức có xinh đẹp hay không hả?” Triệu Ngôn Liễu cười hỏi, nàng ta phải thừa nhận, bản thân nàng ta từ nhỏ đã được nuông chiều mà trưởng thành, da trắng thịt mềm, yếu ớt như cành liễu, nhưng đứng cạnh Hứa Nghiên, ánh mắt đầu tiên của người khác chắc chắn là nhìn Hứa Nghiên.
Không nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-goa-cua-ga-chan-lon/3004035/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.