Ở Đồ gia bên này, Đồ lão hán mặt đơ ra nhìn nhi tử của mình còn nịnh nọt hơn cả chó săn, ghế đã kê sẵn sàng, cơm đã múc đầy bát mang ra đặt trước mặt tức phụ của hắn, đũa đã đưa vào tay người, ôm lấy đứa bé đút cho ăn mì nước thịt băm và rau xanh, miệng còn không ngừng hỏi: “Rau có mặn không? Thịt xào không bị dai chứ?”
Lão đầu xào thịt: . . . . . .
Cầm bát không tự mình đi vào nhà múc cơm, rốt cuộc cũng không nén được cơn tức, lúc đi ra dùng chiếc đũa gõ vào đầu hắn một cái, thấy đại tôn nữ nhìn về phía phát ra tiếng động, vội vàng giấu đũa ra sau lưng, trừng mắt nhìn nhi tử đang nhìn mình chằm chằm, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Lão tử ghét cái thói bỉ ỏi của ngươi, ai cho ngươi mang bát của ta ra ngoài? Ngươi không thấy ta chưa múc cơm sao? Mắt to như quả trứng bò, chẳng có tác dụng gì cả.”
Hứa Nghiên nuốt miếng cơm trong miệng, làm như không nghe thấy, phụ tử nhà họ cứ cách vài hôm là lại tái diễn, không mắng chửi quanh co vài câu là trong lòng ngứa ngáy, thậm chí còn chủ động kiếm chuyện để bị mắng.
Xem kìa, Đồ Đại Ngưu gắp hai đũa thức ăn vào bát lão vầu, ông liền im lặng ngay, ăn chính là cái ý vị này, ăn đưa cơm.
Buổi chiều không còn ai đến nữa, là thời gian nhàn rỗi để cả nhà bốn người nói chuyện phiếm, Hứa Nghiên tháo vỏ chăn vỏ đệm đem ngâm nước, Đồ Tiểu Quỳ đi theo a
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-goa-cua-ga-chan-lon/3004073/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.