Thật đúng là như vậy, suy nghĩ một chút, Vương Kiến Quốc tán thành nói: "Em nói đúng, nhưng nếu cái máy thu tiền này không phải nguồn ô nhiễm, vậy nếu em hủy nó đi, chẳng phải sẽ không thể thoát ra chỉ có thể ở lại đây sao?"
Tô Dung giơ một tờ năm tệ đã bị ngâm trong nước ướt sũng ra:"Máy móc gặp nước sẽ bị hư có phải không? Nếu em bỏ tờ năm tệ này vào cuối cùng thì sao?"
"Như vậy em có thể thông quan quái đàm, cũng có thể hủy hoại cái máy này!" Trước mắt Vương Kiến Quốc sáng ngời: "Tô Dung em thật sự quá thông minh!"
Nhưng Tô Dung được khen ngợi cũng không quá vui vẻ: "Xin lỗi, em đã không sớm nghĩ đến việc này, khiến cho anh…"
"Việc này liên quan gì đến em chứ?" Vương Kiến Quốc không hề do dự cắt ngang lời cô nói: "Ai cũng không thể biết trước, em đã làm rất tốt rồi. Nói không chừng sau khi em hủy đi nguồn ô nhiễm anh cũng có thể theo em ra ngoài đấy?"
"Hiện tại, cứ bỏ tiền vào đi."
Ôm trong lòng sự ảo tưởng tốt đẹp mà anh ấy nói, Tô Dung mím môi gật đầu, cẩn thận đem tờ 20 tệ, 10 tệ và 1 tệ đặt vào trong máy thu tiền, tờ tiền giấy tự động được hút vào trong.
Cuối cùng chỉ còn lại tờ năm tệ ướt dầm dề, cô lấy được sự dũng cảm từ ánh mắt của Vương Kiến Quốc, cũng thả nó vào máy thu tiền.
Nửa giây sau, máy thu tiền bỗng nhiên phát ra âm thanh "Răng rắc" kỳ lạ, đồng thời phía trên máy bắt đầu phát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-han-luu-ta-co-the-nhin-thay-quy-tac-chinh-xac-cua-quai-dam/2750703/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.