Chuyến đi đến sở thú khác xa những gì Nguyên Ngải tưởng tượng.
Vốn dĩ cô chỉ định đến xem thử chú vẹt cú kia thế nào, dù sao chủ nhân của nó cũng là một tên gấu trúc cực kỳ không đáng tin cậy.
Mà giờ đây, sở thú đông nghẹt người, tất cả đều chen chúc đi xem vẹt cú, còn kéo theo một con gấu trúc ngốc nghếch.
Từ sau câu "bạn trai bạn gái" của Nguyên Ngải, vẻ mặt thầy Hùng đã cứng đờ được mấy phút.
Nguyên Ngải chưa giải thích gì thêm, thầy Phó bên cạnh đã tỏ vẻ: "Cậu có ý kiến gì không?"
Thầy Hùng vội lắc đầu, giống như cậu học trò giỏi cũng phải bó tay trước bài toán khó.
"Thầy ấy sao vậy?" Nguyên Ngải có hơi thắc mắc, biểu cảm của thầy Hùng khiến cô cảm tưởng mình và thầy Phó yêu nhau làm thế giới thầy ấy sụp đổ.
Thầy Hùng lớn lên trong sở thú, chẳng lẽ lại không biết nhân loại sẽ yêu đương?
Ngẫm lại thấy cũng có lý, thời điểm còn l@m tình nguyện viên, đám người bọn họ chẳng ai dẫn theo bạn trai, bạn gái đến.
Nhưng cũng có rất nhiều cặp tình nhân đến tham quan sở thú, không lẽ thầy Hùng cho rằng bọn họ nắm tay nhau để thể hiện tình chị em bạn dì cảm động thấu trời xanh?
"Thầy Hùng, thầy ổn không?"
Thầy Hùng chỉ có thể khóc không ra nước mắt.
Phó Trăn nhìn thoáng qua gấu trúc nọ rồi nói: "Để tôi tâm sự với cậu ta."
"Được."
"Khu vẹt cú đông người quá, em sang chỗ báo săn chụp hình cho thầy Nhiếp trước, khi nào hai người nói chuyện xong thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-nhu-khong-biet-se-khong-bi-an-thit/2132053/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.