Lần này là lần thứ ba Cổ Diêu du hành xuyên không gian. Lần thứ nhất chính là lần tới ma giới, tiếp theo là lần trở về Tạp Địch đại lục. Nhưng lần lữ hành này không giống như hai lần trước. Điểm khác nhau lớn nhát chính là thời gian được rút ngắn rất nhiều.
Sự khác biệt đó là vì thông đạo không gian có sự bất đồng so với những lần trước. Lần này “cửa” không gian không phải là hoàn chỉnh, do vậy nó có thế tự nhiên khép lại. Nếu trước khi khép lại mà người bên trong còn chưa kịp thoát ra thì nhất định sẽ bị ép nát vụn. Bởi vậy mà vị không gian đại ma đạo sư kia phải lợi dụng lực lượng của trận pháp để thuấn di tập thể, khiến thời gian di chuyển đươc rút ngắn đáng kể.
Qua một thông đạo tối đen như mực, giơ bàn tay trước mặt cũng không thấy ngón, chỉ thấy hoa mắt một cái, mọi người đã đi tới một địa phương.
Nói chính xác hơn là một thế giới.
Cái thế giới này hoàn toàn bất đồng với Tạp Địch đại lục.
Nhưng cuối cùng là bất đồng đâu thì lại không thể dùng ngôn ngữ diễn đạt được.
Đầu tiên là nó rất đẹp. Trong sương mù dày đặc, ẩn hiện các loại kỳ hoa dị thảo mà Tạp Địch đại lục không hề có, sắc màu rực rỡ, chen nhau khoe sắc. Những kỳ hoa dị thảo này khiến cho người ta phải ngạc nhiên không thôi. Chỉ có thể nói hai thế giới khác nhau về bản chất.
Quan trọng hơn là nơi này bầu trời xanh hơn, cây cỏ cũng xanh hơn, hoa lá lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-si-dao-tac/2174781/quyen-17-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.