“Này……”
Sao ngươi còn ở nơi này? “Thực Tà” kia còn có thể đuổi theo…… Thời điểm nghĩ như vậy, ta phát hiện mình ngay cả khí lực để nói cùng hành động cũng không có.
“Ngươi…… Còn chưa có chết à?” Nàng nhíu mày, dùng một loại giọng điệu kỳ quái nói.
Ta không hiểu ý tứ của nàng, một ngàn ba trăm năm đến bây giờ, chưa từng hiểu được…… Trong cổ họng nghẹn nước, làm cho ta ho khan kịch liệt. Ta cố sức nâng tay lên, lại chỉ đủ chạm đến vạt áo ướt đẫm của nàng, “…… Đi……” Ta thật vất vả nói ra chữ này.
Nàng lại nhíu mày, dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn ta.
Thân thể thống khổ kiềm chế cảm giác đói bụng, ta nhìn máu mình hòa với nước tràn ra, không khỏi cảm thấy như vậy không tồi…… Ít nhất, ta hiện tại, không muốn ăn cái gì…… Ta khép lại ánh mắt, đắm chìm trong khoảnh khắc an bình.
“Không được!” Nàng đưa tay lắc ta, “…… Muốn chết, không dễ dàng như vậy!” Nàng quật cường lớn tiếng nói, trong mắt lóe lệ quang.
Bởi vì không thể tự tay báo thù cho “Dịch Quỷ” của mình mà cảm thấy không cam lòng cùng thương tâm sao? Ta nhìn nàng, bất đắc dĩ cười cười, “…… Sẽ không chết……” Nói như thế nào cũng là thần thú, tổn thương như vậy, làm sao có thể trí mạng……
Vẻ mặt của nàng trầm tĩnh lại. Nhưng mà, sát khí đến gần, mang đến hơi thở nguy hiểm.
“Thực Tà” kia đứng ở cách đó không xa thấp giọng gầm rú.
Ngây ngốc làm cái gì? Cái loại khí thế thề báo thù đi nơi nào rồi?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-ta/401893/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.