Kể từ hôm đó lão xem ta như đệ tử chân truyền, ngày ngày tập trung chỉ dạy cho ta tất cả các bí kíp nấu rượu.
Từ cách chọn nguyên liệu, lên men cho đến cách nêm rượu làm sao cho ra một loại rượu thơm ngon thượng hạng.
Lão nói với ta để tạo ra một loại rượu ngon không đơn giản chỉ cần nguyên liệu tốt là được, mà cần phải đặt trái tim của người nấu rượu vào trong đó mà cảm nhận, từ đó hình thành nên một hương vị ngọt ngào quyến rũ, khiến người nếm chỉ cần ngửi thôi cũng cảm nhận được vị ngon ngọt của rượu.
Ta vốn dĩ không thể hiểu được những lời văn hoa của lão, nhưng có thể nói trong con người của ta luôn có một tình yêu to lớn với rượu, phải chăng đó là lý do duy nhất khiến lão ấy tin tưởng mà chọn ta để truyền thụ tâm huyết cả đời này của lão.
Ây da, mặc kệ ý lão là gì, ta cứ thế mà làm theo thôi, dù sao cũng có lợi cho ta.
Trong thời gian học hỏi này, ta hết mực chăm chỉ tiếp thu, nhiệt tình thay lão làm luôn nhiệm vụ nghiên cứu bào chế ra các loại rượu mới.
Còn lão già ấy, mới nghiêm chỉnh được vài ba hôm lại lăn ra uống rượu, tỉnh rồi say, say rồi tỉnh, thật hết thuốc chữa với lão.
Trước đây ta ngồi chơi xơi nước nên phải cắn răng chịu đựng, chấp nhận số bổng lộc ít ỏi kia, bây giờ việc gì cũng đến tay, ta tuyệt đối không thể để bản thân chịu thiệt thòi, cứ canh đúng trăng tròn sẽ tới tận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-tinh-vap-nga-lich-kiep-cung-khong-yen/2529118/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.