Edit: Nguyệt Cầm Vân
Yến hội buổi tối vô cùng long trọng.
Trong vương trướng được bố trí lò sưởi và đèn đuốc.
Thiếu nữ Tây Quyết xinh đẹp ca múa tưng bừng, trên bàn bày đầy dê quay nguyên con cùng trà sữa ngựa khoái khẩu nhất của Tây Quyết, còn cả bánh sữa tinh xảo chuyên dùng để chiêu đãi khách quý, cùng với rượu Tam Đao nổi tiếng vô cùng nồng đậm của Tây Quyết.
Thác Bạt Chân ngồi trên chủ vị, đạm nhạt mỉm cười, thể hiện ra một cách thỏa đáng với Ngôn Tử Tinh sự nhiệt tình của chủ nhà cùng sự hiếu khách của Tây Quyết.
“Ngôn đại nhân, rượu Tam Đao của Tây Quyết ta so với mỹ tửu của Minh quốc thì thế nào?”
“Cực kỳ thống khoái. Tại hạ trước khi tới Tây Quyết đã ngưỡng mộ từ lâu, hôm nay rốt cuộc có thể mặc sức no say một bữa rồi.”
“Ha ha ha, Ngôn đại nhân khách khí rồi. Có ai mà không biết Minh quốc giàu sang nhất thiên hạ, sản vật nổi tiếng nhất Linh Châu chính là mỹ tửu. Ngôn đại nhân đây là đang nể mặt Tây Quyết chúng ta đó thôi.”
“Đại Hãn nghĩ nhiều rồi, tại hạ quả thực thành tâm thành ý. Tại hạ thấy, mỹ tửu Linh Châu tuy rằng ngọt thuần, nhưng lại thiếu mất liệt khí. Chỉ có rượu Tam Đao này của Tây Quyết mới chân chính là rượu mà đại nam nhi nên uống.”
“Được! Ngôn đại nhân quả nhiên thẳng thắn! Bản Hãn kính ngươi thêm một chén!”
Thác Bạt Chân cười đến hào sảng, trong lòng lại oán thầm: Hừ, liệt khí gì chứ! Rõ ràng thích uống rượu Tam Đao hòa thêm trà sữa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vong-tinh-than/585023/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.