Edit: Nguyệt Cầm Vân
Ô Cát gật đầu, buồn bã nói: “Năm đó khi khế đệ của ta hạ sinh nữ nhi thì bị khó sinh, sau khi sinh chưa được bao lâu liền băng huyết… Ài, A Chân hiện giờ rất giống với khế đệ của ta khi đó. Thai vị không vấn đề, sản đạo cũng mở đủ, nhưng hài tử lại không xuống được. Sau này ta tình cờ gặp được một vị đại phu của Trung Nguyên, hỏi ra mới biết loại tình huống này có thể là do sản lực không đủ.”
“Sản lực không đủ? Nhưng A Chân vẫn còn khí lực mà.” Ngôn Tử Tinh mờ mịt không hiểu.
“Không phải khí lực tự thân hắn, mà là khí lực ở bên trong cơ thể hắn. Ta không phải đại phu nên cũng không hiểu rõ lắm, bất quá khi ấy vị đại phu kia có nói rằng, loại tình huống này cần phải có dược trợ sản để sản phụ mau chóng hạ sinh hài tử, nếu để lâu thì cả hắn cùng hài tử đều sẽ chịu không nổi. Cho dù hài tử được sinh ra, nhiều khả năng cũng sẽ bị ngạt chết, người mang thai cũng sẽ chảy rất nhiều máu.” Ô Cát hiển nhiên đang nhớ lại chuyện ba mươi năm về trước, nét mặt vô cùng đau đớn.
Ngôn Tử Tinh lại bất chợt nhớ ra, hắn quả thực có từng nghe nói Ma Da nam tử mặc dù có thể sinh con, nhưng cũng không thể so sánh được với nữ nhân, sẽ phải khó khăn hơn rất nhiều. Bởi vì dẫu sao Ma Da nam tử cũng không có khí quan sinh sản được trời ưu ái như của nữ nhân, thai nhi cũng lớn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vong-tinh-than/585071/quyen-1-chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.