Tôi gặp Benbolt ở văn phòng của ông.
Ông bắt tay tôi và vồn vã mời ngồi.
- Tôi vừa từ Searle về xong, - ông nói. - Do có người yêu cầu mua nhà máy nên tôi nghĩ rằng đã đến lúc nói với cô Peggy Wyatt. (Ông ta cười vẻ đểu giả). Cô bé hấp dẫn đấy chứ nhỉ? Lại còn gặp may nữa!
- Ai yêu cầu mua vậy?
- Ông thấy đấy, đã xảy ra quá nhiều chuyện. Bản di chúc của Weatherspoon thì không có vấn đề gì. Ông Seiler thuộc công ty Seiler đã gặp tôi và đưa một đề nghị khá hấp dẫn đối với nhà máy. Vì quyền lợi của cô Wyatt tôi buộc phải xem xét đề nghị này. Sáng nay tôi cho cô ta biết và cô ta đã chấp nhận bán.
- Người ta trả bao nhiêu?
Benbolt xoa chiếc cằm.
- Một số tiền rất lớn.
- Này ông Benbolt, bí mật nghề nghiệp của ông chẳng có nghĩa lý gì với tôi. - Tôi nói bằng giọng gay gắt. - Tôi đã nói với ông rồi, kẻ mua nhà máy sẽ là một tên buôn bán ma túy. Ông ta trả bao nhiêu?
- Thì tôi đã nói với ông rồi. - Đôi mắt ti hí của ông ta tối sầm lại. - Còn chuyện kia tôi cũng chỉ mới nghe ông nói thôi.
- Rồi ông sẽ phải đương đầu với các nhân viên cơ quan phòng chống ma túy. Mà họ không phải là những kẻ nhẹ tay đâu. Người ta trả bao nhiêu?
- Nếu cần, tôi sẽ làm việc thẳng với họ chứ không phải ông, ông Wallace ạ.
- Ai sẽ là người mua?
Ông ta ngả lưng ra ghế, gương mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vu-giet-nguoi-bi-an/154714/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.