Lưng Phượng Tử Hề thẳng tắp, dáng người cao gầy, ánh mắt trời sáng lạn chiếu lên người cô càng làm tăng thêm sự tự tin trên khuôn mặt ấy.
Mắt hạnh đen láy tỏa ra ánh sáng khiến người ta mê muội, khóe miệng giơ lên ý cười, gằn từng chữ một nói: "Chúng tôi là nữ binh, đội trưởng nam không thích hợp!"
"_____" chúng nữ binh vừa nghe, cảm thấy rất có đạo lý, nhưng lại không muốn đội trưởng mới rời đi đâu.
Đôi mắt đen nhánh của Từ Thanh Trạch vẽ ra một tia tinh mang không dễ phát hiện, nâng cằm nhìn về phía Dạ Lăng Mặc, khóe miệng xẹt qua nụ cười hài hước, tựa hồ muốn nói: Nữ binh này có ý tứ!
Ánh mắt lạnh nhạt của Dạ Lăng Mặc nhìn về phía Phượng Tử Hề, không gian lập tức tràn đầy những tiếng hít thở không thông.
"Trong lòng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, cứ coi cậu ta là phụ nữ là được!" Sau một lúc lậu, nam tử không chút để ý lên tiếng.
"Phốc ——" nữ binh nào đó nhịn không được mà cười ra tiếng.
Đa số nữ binh đều đang trong bộ dạng muốn cười lại không dám cười, trong mắt đều tràn ngập ý cười hứng thú.
"______" cả mặt Từ Thanh Trạch đen kịt, đưa tay đấm ngực, bạn bè tốt quá mà!
Khóe miệng Phượng Tử Hề ngăn không được mà giật giật, ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, được, hắn là chỉ huy trưởng, hắn nói cái gì đều đúng cả!
Mặt Dạ Lăng Mặc cực kì nghiêm túc, đôi mắt thâm thúy nhìn chẳng rõ cảm xúc gì, giống như những lời ngày không phải do hắn nói ra vậy!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295567/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.