Một vòng, hai vòng…… Tám vòng, mọi người càng lúc càng lực bất tòng tâm.
Mà Phượng Tử Hề và Doãn Thu lại giống như không có việc gì, không nhanh không chậm chạy, giống như không phải đi chạy bộ, mà là đang du ngoạn!
Trên trán chảy ra từng giọt mồ hôi.
Dưới ánh trăng chiếu rọi, tản mát ra ánh sánh long lanh.
Hai người dần dần bỏ lại mấy người kia chạy lên phía trước, cuối cùng thùng thùng đánh lên tiếng trống hăng hái chạy thẳng đến đích.
Đám lính trừng lớn mắt không dám tin tưởng, khó thể chấp nhận được kết quả này.
Bọn họ càng chạy càng mệt!
Mà Phượng Tử Hề và Doãn Thu càng chạy lại càng có lực.
Quá không công bằng!
Phượng Tử Hề cũng mặc kệ mọi người suy nghĩ cái gì, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chạy đến nhà tắm đi tắm nước lạnh, sau đó mơ mơ hồ hồ ngã lên giường ngủ luôn.
Mệt!
Quá mệt mỏi!
Cả người giống như bị đá cán qua ấy.
Doãn Thu cũng không tốt đẹp gì hơn cả.
——
Đêm im ắng, tựa như bao phủ một lớp mây đen mịt mù.
Tất cả đều yên tĩnh và hài hòa như thế.
Nhưng mà, một tiếng ‘ tất ——’ đã đánh vỡ sự tốt đẹp và an tĩnh đó rồi.
Từ Thanh Trạch tinh thần cực không tốt muốn ngồi xổm góc tường vẽ xoắn ốc nguyền rủa Dạ Lăng Mặc.
Một buổi tối ba lần tập hợp khẩn cấp, ai mà chịu nổi!
Cậu ta cũng sắp hỏng mất rồi!
Phượng Tử Hề trên giường cũng cực kì bực bội, vừa mới vào ngủ một chút, lại bị đánh thức.
Cô nhảy xuống giường, mở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295627/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.