Giây tiếp theo, cơ thể linh hoạt của Phượng Tử Hề đã đi qua hành lang.
Ngay sau đó “Phanh ——” một tiếng vang lên giữa trời đêm.
Tê ——
Cứng quá!
Còn cứ hơn cả sắt nữa!
Đau chết bà đây rồi!
Phượng Tử Hề duỗi tay xoa xoa cái trán, đang lên tiếng mắng chửi người, lại có một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: "Không có mắt à?"
Phượng Tử Hề nghe được giọng nói quen thuộc, nháy mắt cực kì nổi giận, đáy mắt xét qua tia sát ý, cả người tản ra khí thế bức người, giọng nói phẫn nộ mang theo ý lạnh: "Lăn____"
Nha, đụng vào người ta đến câu xin lỗi nói cũng không có, lại còn độc miệng thế!
Đồng tử Dạ Lăng Mặc co chặt, khí thế mạnh mẽ làm người ta sợ hãi trên người cũng dần dần thu lại, xoay người nhìn về phía cô gái đang rất tức giận kia.
Khóe miệng lại ở nơi người ta không thấy khẽ câu lên, đôi mắt đen láy hiện lên ý cười.
Bàn tay thon dài đưa đến ra rồi lại rụt về.
Trên mặt lộ ra ý cười trào phúng, vừa rồi thế mà anh còn muốn giúp Phượng Tử Hề xoa trán kia đấy!
Đáy mắt Dạ Lăng Mặc hiện lên ý lạnh, rồi lại khôi phục lại thái độ cách người ngàn dặm.
Môi mỏng gợi cảm nhấp thành một đường thẳng tắp, sau đó lập tức xoay người rời đi.
Phượng Tử Hề nhìn bóng người đàn ông biến mất trong bóng đêm, khẽ xì một tiếng: "Có bệnh_____"
Cô cũng chưa từng gây phiền toái cho anh!
Thế mà gã đàn ông xấu xa chả biết xấu hổ gì lại còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295625/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.