Mười phút sau.
Dạ Lăng Mặc dưới ánh mắt trời nóng rực, xuất hiện ở sân tập.
Ánh mắt sắc bén lại thâm thúy quét cả đoàn người.
Mày nhíu chặt, giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo mang theo làm ý lạnh làm người ta sợ hãi: “Còn hai người nữa đi đâu rồi?”
Từ Thanh Trạch sờ sờ vành tai: “Không biết, ký túc xá không có ai.”
Đáy mắt Dạ Lăng Mặc nổi lên tia đen kịt, dương môi: “Trình Nghi, đi toilet xem thử!”
“Ách ——” bị điểm danh, vẻ mặt Trình Nghi ngốc lăng.
“Còn không mau đi!” Khí lạnh trên người tràn đến, Trình Nghi sợ đến trắng cả mặt, lập tức rồi khỏi sân tập.
Mí mắt Từ Thanh Trạch không khống chế được nhảy nhảy, đối với hành động của Dạ Lăng Mặc tỏ vẻ khó có thể hiểu nổi.
Người nào đó ngày qua còn nói, hôm nay để cho mọi người nghỉ ngơi thật tốt.
Mới quá một đêm, đã thay đổi rồi!
Ánh mắt sắc bén của Dạ Lăng Mặc bắn về phía Từ Thanh Trạch, khóe miệng gợi lên độ cung nho nhỏ……
Trong lòng Từ Thanh Trạch tạch một tiếng, thầm kêu không tốt, hai chân theo bản năng lui lại mấy bước……
Nhưng, Dạ Lăng Mặc không cho cậu bất kì cơ hội lùi bước nào, nâng cằm lên, giọng nói lạnh băng chợt vang lên: “Đi tìm, đào ba thước đất, cũng phải tìm được hai người đó!”
Cơ thể Từ Thanh Trạch run lên, lưng lập tức thẳng tắp, lớn tiếng nói: “Rõ ——”
Dáng người thon dài đĩnh bạt của Dạ Lăng Mặc đứng lặng ở vị trí trung tâm sân tập, đáy mắt thâm thúy hiện lên tia đen kịt, tay đưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295666/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.