Trước câu hỏi của Thường Tuế Ninh, Thôi Cảnh bình thản đáp: “Ta từng nghe tiền bối A Điểm nhắc đến.”
Vừa nói, hắn cũng nhìn lên cây đầy hoa hạt dẻ kia.
Thường Tuế Ninh hiểu ra: “Thì ra là vậy.”
Nếu là A Điểm kể, thì cũng không có gì lạ.
A Điểm chính là cận vệ thân tín chuyên bóc hạt dẻ cho nàng khi xưa.
Nhắc đến A Điểm, Thôi Cảnh nói: “Tiền bối biết Thường tiểu thư hôm nay sẽ về phủ Thường, nên đã sớm quay lại Hưng Ninh Phường rồi.”
Lúc này Thường Tuế Ninh mới biết A Điểm đang đợi mình tại tướng quân phủ, nàng quay đầu nhìn về hướng phòng của Kiều Ngọc Bách và nói: “Đợi ca ca ra rồi ta sẽ về.”
Thôi Cảnh khẽ “ừ” một tiếng, thu lại ánh mắt từ cây hạt dẻ, rồi cất bước rời đi trước.
Thường Tuế Ninh nhìn theo bóng lưng cao lớn của thanh niên, đột nhiên cảm thấy có chút nghi hoặc, nàng khẽ nhíu mày.
Sao nàng lại cảm giác… như đã gặp hắn ở đâu đó trước đây?
Cái “trước đây” này, tất nhiên là trước khi nàng trở thành Thường Tuế Ninh.
Từ Lý Thượng biến thành A Lý, giữa hai cuộc đời nàng đã mất đi mười hai năm.
Nếu như đã từng gặp Thôi Cảnh, thì cũng là chuyện hơn mười năm trước, khi đó hắn hẳn còn rất nhỏ – vậy nàng đã gặp Thôi Cảnh khi hắn còn bé sao?
Nhưng tại sao nàng lại hoàn toàn không nhớ?
Thường Tuế Ninh suy nghĩ một lát, nhưng vẫn không tìm ra được điều gì.
Chỉ có cảm giác kỳ lạ, như thể đã từng gặp mặt thoáng qua, cứ ám ảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795736/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.