Tiếng chất vấn gấp gáp của Ngọc Tiết khiến một nữ tỳ nhanh chóng bước vào.
Khi nữ tỳ vén rèm trúc xanh lên, mùi hương càng thêm nồng nặc, làn khói mỏng manh cũng theo đó tràn vào phòng.
Ngọc Tiết liền hỏi gấp: “Các ngươi đang đốt cái gì vậy!”
“Ngọc Tiết cô cô, xin hãy bình tĩnh, chỉ là chúng ta đốt ít ngải cứu trước cửa thôi.” Nữ tỳ dùng giọng điệu an ủi để giải thích.
Ngọc Tiết nắm chặt tấm chăn mỏng bên cạnh: “Ngải cứu…
Sao lại đốt cái này đột ngột thế?”
“Đốt ngải trong dịp Đoan Ngọ có tác dụng trừ bệnh, trừ tà.” Nữ tỳ nhẹ nhàng nói: “Vì thấy Ngọc Tiết cô cô gần đây bất an, nên chúng nô tỳ nghĩ rằng đốt một chút sẽ tốt.”
“Đoan Ngọ…” Ngọc Tiết đột nhiên ngẩn người, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Hôm nay là Đoan Ngọ sao?”
Thấy nàng có vẻ bình tĩnh lại, nữ tỳ mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy.”
“Mỗi năm vào dịp Đoan Ngọ… nếu điện hạ có ở trong kinh, người cũng sẽ cho đốt ngải… và sẽ sai ta đến Thủy Vân Lâu để lấy rượu xương bồ về…
Chỉ có rượu xương bồ của Thủy Vân Lâu là được điện hạ ưa thích nhất.”
Nữ tỳ âm thầm thở dài trong lòng, rõ ràng nàng ta lại đang nhắc đến những chuyện quá khứ nửa tỉnh nửa mê.
Ngọc Tiết cô cô này từng hầu hạ bên cạnh Trưởng Công chúa Sùng Nguyệt nhiều năm.
Hoàng thượng lệnh cho bọn họ chăm sóc kỹ càng người phụ nữ này là để tôn kính người cũ của công chúa quá cố, đồng thời cũng là để đề phòng nàng ta, trong cơn điên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795737/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.