“Lang quân, sao ngài không qua cảm tạ Thường cô nương?”
Trường Cát hỏi, giả vờ như không hiểu nhưng thực chất là muốn thúc giục – nhân lúc Thôi Đại Đô Đốc không ở đây, Lang quân càng nên tranh thủ thể hiện!
“…
Không vội.”
Ngụy Thúc Dịch đứng cạnh xe ngựa, khẽ siết chặt lá bùa bình an trong tay.
“Chờ một chút nữa.”
Nhưng chẳng mấy chốc, Thường Tuế Ninh đã cùng Tần Ly đi về phía Ngụy Thúc Dịch.
Tần Ly vừa đi vừa tìm kiếm, thấy hắn liền vẫy tay gọi lớn: “Ngụy Thị Lang!”
Ngụy Thúc Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mới dám nhìn về phía đó.
Nhìn bóng dáng nàng đang bước đến, bàn tay hắn siết chặt lá bùa bình an, trong lòng dâng lên cảm giác mâu thuẫn.
Hắn vừa sợ bùa không linh nghiệm, vừa sợ nó quá linh nghiệm và có thể vô tình gây tổn hại đến nàng.
Cân nhắc một hồi, hắn có vẻ lo lắng về khả năng thứ hai hơn.
Ngụy Thúc Dịch âm thầm thở dài, như buông xuôi, để mặc cho lá bùa rơi xuống tuyết.
Khi đưa Thường Tuế Ninh đến gần, Tần Ly thấy một đồng môn bị thương liền vội vàng bước tới hỏi thăm và đỡ anh ta.
Trường Cát lập tức lùi lại vài bước, bắt gặp ánh mắt của Nguyên Tường, rồi khoanh tay đứng một bên, ánh mắt thoáng lộ vẻ tự mãn.
Thường Tuế Ninh liếc nhìn đội quân Huyền Sách đang dần dọn dẹp chiến trường và nói: “Xem ra lần này Ngụy Thị Lang không phải cậy nhờ vận may mà chỉ là kém may mắn một chút.”
Quân Huyền Sách đến đây do Trường Cát dẫn đường,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854914/chuong-425.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.