Ngụy Thúc Dịch còn chưa kịp uống hết tách nước thì một số quan viên đã bước tới, cảm ơn Thường Tuế Ninh và áy náy xin lỗi hắn.
“Vừa rồi hạ quan không hiểu hết tấm lòng của Ngụy Thị Lang, lỡ lời bất kính, thật sự lấy làm hổ thẹn…”
Vị quan viên mắng hắn gay gắt nhất tỏ ra bối rối nhất: “Mong Ngụy Thị Lang rộng lượng bỏ qua.”
Một quan viên khác cười gượng nói: “Thật không ngờ Ngụy Thị Lang đã sớm mời viện quân.
Nếu chúng tôi biết trước phần nào thì đã hiểu ngài đang đóng kịch để kéo dài thời gian…”
Lời này lại có ý như trách móc hắn vì không báo trước mà gây ra hiểu lầm.
Ngụy Thúc Dịch cười nhẹ: “Nếu ta báo trước với các vị, các vị không dám mắng lớn tiếng, để phản quân nhìn ra thì chẳng phải sẽ lỡ kế hoạch sao?”
Vị quan viên kia đành cười gượng đồng tình: “Quả đúng là vậy…”
Thấy mọi người đang trò chuyện, Tống Hiển và Tần Ly cũng đến gần.
Một số quan viên khác rời đi, Tống Hiển và Tần Ly ngồi xuống cạnh bếp lửa, bắt đầu kể về những gì họ trải qua trên đường.
Đa phần là Tần Ly nói, Tống Hiển thi thoảng bổ sung một hai câu, nhắc đến tình hình dân sinh hiện nay, ánh mắt hắn lộ vẻ trầm lắng và tự vấn.
Thường Tuế Ninh nhìn hai người, cảm thấy họ đã có những thay đổi, nhưng bản chất vẫn không đổi.
Vào quan trường, tính cách của hai người càng bộc lộ rõ nét: Tần Ly linh hoạt, cởi mở lạc quan, trong khi Tống Hiển lại là một người liêm khiết, với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854915/chuong-426.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.