Vừa được dìu ngồi dậy, tựa vào thành giường, Khang Tùng yếu ớt mở mắt ra nhìn, nhưng chỉ một khoảnh khắc, hắn đột nhiên cúi đầu nôn khan dữ dội.
“Nhanh, mau mang đi!
Mộc Sinh vừa tỉnh, không chịu được mùi thịt tanh!”
Nguyệt thị vội vàng nói.
Thị nữ nhanh chóng mang đĩa thịt ngựa ra xa giường.
Khang Tùng đã hôn mê suốt mấy ngày, hoàn toàn không có gì để nôn ra, chỉ có những cơn co giật mãnh liệt làm cơ thể hắn run rẩy không ngừng.
Nguyệt thị vỗ lưng an ủi hắn, nước mắt rơi lã chã.
Chỉ có Khang Tùng biết, cơn buồn nôn ấy không phải do mùi tanh của thịt, mà là do nỗi sợ hãi cùng sự bất an dâng trào, và cả cơn giận dữ mơ hồ mà ngay chính hắn cũng chưa thể nhận ra.
Nguyệt thị rất khó khăn mới có thể đút cho hắn uống hết bát thuốc.
Sau khi giao bát thuốc cho thị nữ, Nguyệt thị cho lui hết người hầu trong phòng, rồi lo lắng hỏi: “Mộc Sinh, con nói cho mẹ biết, rốt cuộc con đã phạm lỗi gì?
Vì sao lại khiến cha con nổi giận đến vậy?
Con bị thương nặng như thế, vậy mà cha lại cấm túc, không cho ai đến thăm con…”
“Con đã phạm lỗi gì sao…”
Khang Tùng tựa vào đầu giường, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần, buồn bã nói: “Có lẽ, sự tồn tại của con chính là lỗi lầm lớn nhất.”
Câu nói ấy như một mũi kim đâm vào lòng Nguyệt thị, bà ngập ngừng, bối rối: “Là mẹ có lỗi với con…”
Phải, bà từng là một vũ nữ hèn mọn, sống nhờ vào việc làm vui
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854918/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.