Khi con chó tiến lại gần, Nguyên Tường tiếp tục giả tiếng sủa hai lần, con chó này hẳn là ít trải đời, lại khao khát kết bạn, bước chân mỗi lúc một hồ hởi, chỉ thiếu vẫy đuôi nữa thôi.
Khi con chó mất cảnh giác đến gần, Nguyên Tường nhanh nhẹn lao ra, một tay giữ chặt con chó, đầu gối đè lên cổ nó, đồng thời dùng một chiếc khăn tẩm thuốc mê đè chặt miệng và mũi nó.
Con chó giãy giụa vài cái rồi lật mắt ngất đi.
Nguyên Tường lau mồ hôi, lôi con chó vào sau tảng đá giấu đi.
Ban đầu, tiếng chó sủa đã khiến đám lính canh chú ý, nhưng vì chỉ sủa một tiếng rồi im lặng nên không ai để tâm quá nhiều, chỉ có một tên lính cầm đuốc ra kiểm tra.
Đêm lạnh khiến hắn càu nhàu mắng: “Gào cái gì đấy!”
Ngay lúc đó, hắn bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua sau lưng, liền cảnh giác quay lại nhưng chưa kịp kêu lên thì đã ngã xuống.
Nguyên Tường phóng tới, chặn ngọn đuốc sắp rơi xuống đất, đồng thời ra hiệu cho các thuộc hạ tiến lên.
Ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên trong kho lương, khiến lính canh kinh hoàng hét lớn: “Cháy rồi!
Mau dập lửa!”
Thế nhưng, khi vừa xoay người, hắn thấy nhiều điểm khác xung quanh cũng đang bốc cháy dữ dội.
Một lính canh lập tức rút kiếm hô to: “Có thích khách!”
Tiếng chuông báo động vang dội bốn phía, các lính canh vội vã cầm vũ khí lao tới, và trước mắt họ là một trận mưa tên lửa dày đặc rơi xuống như cơn mưa đá từ trên trời đổ xuống.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854919/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.