Cậu bé gật đầu, đưa tay ra.
Nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của đứa bé như đang sốt cao, phu xe gần như ngã khỏi ghế lái, vội vàng xua tay: “Đây đều là những người nhiễm dịch… ta không dám!”
Hơn nữa tình hình này rõ ràng có điều không ổn, dường như đang xảy ra mâu thuẫn gì đó…
Nếu vô tình làm chuyện không nên làm hoặc nghe phải điều không nên nghe, chắc hắn sẽ mất mạng!
Phu xe càng nghĩ càng sợ, bèn bỏ chạy.
Ngồi trong xe là Kiều Ngọc Miên.
Vì Tôn đại phu không quen đi cùng các y sĩ khác nên Kiều Ngọc Miên đã tự mua thêm một chiếc xe ngựa và thuê riêng phu xe này, hứa sau khi đến Nhạc Châu sẽ để hắn rời đi.
Vừa rồi, Kiều Ngọc Miên đi theo đội ngũ y sĩ và thấy phía trước bốc cháy, linh cảm có chuyện chẳng lành, liền nhét thêm bạc cho phu xe, bảo hắn tách khỏi đoàn, tiến lên phía trước dò xét.
Lúc này, thấy phu xe bỏ đi, Kiều Ngọc Miên cắn môi, ngồi vào ghế lái, cầm chặt dây cương, giọng run rẩy hô lên: “…
Giá!”
Ký ức ngã ngựa thuở nhỏ đã khiến nàng mù mắt một thời gian, dù nay mắt đã lành nhưng việc điều khiển ngựa vẫn còn là nỗi ám ảnh.
Tuy nhiên, không còn cách nào khác, nàng căng thẳng đến mức vừa run vừa rơi lệ, điều khiển ngựa lao về phía trước báo tin.
Rất nhanh, hàng chục lán trại, gần vạn dân chúng lần lượt bỏ chạy, hơn phân nửa lán đã chìm trong biển lửa.
Nhưng nhờ Tống Hiển khuấy đ*ng t*nh thế, dân chúng tuyệt vọng lại bùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854976/chuong-487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.