Nghiêm Thừa Lộc cố nén cơn giận, lạnh lùng hỏi: “Xin hỏi Thường Tiết sử, ngài lấy danh nghĩa gì để can thiệp vào chuyện này?”
“Không phải can thiệp.”
Thường Tuế Ninh đáp, “Họ đã vào lãnh thổ Hoài Nam đạo, thì đương nhiên phải do ta, Thường Tuế Ninh, cai quản.
Ta nói không được, thì chính là không được.”
Lãnh thổ Hoài Nam đạo?
Nghiêm Thừa Lộc cau mày, chỉ nghe binh sĩ bên cạnh thấp giọng nhắc nhở: “Tướng quân, dường như chúng ta đã vào địa phận Miện Châu…”
Miện Châu là một trong mười ba châu của Hoài Nam đạo, nằm ở phía nam Hán Thủy.
Mười mấy năm trước, khi Giang Nam chưa phân thành Đông và Tây đạo, nơi này còn thuộc Giang Nam đạo, nhưng giờ đây đã nằm dưới quyền Hoài Nam đạo.
Trong lúc đuổi theo đám dân chúng, Nghiêm Thừa Lộc và binh lính đã vô tình vượt qua biên giới vào Miện Châu.
Nhưng cho dù họ chưa vượt qua, Thường Tuế Ninh vẫn sẽ tìm ra lý do để bảo vệ dân chúng.
Điều nàng muốn làm thì luôn có cách để biện minh, dù không thể biện minh, nàng cũng sẽ nói ra lý lẽ bất chấp.
Mọi chuyện chỉ dựa vào việc nàng muốn hay không muốn.
Nghiêm Thừa Lộc cắn răng nén giận: “Dù chúng ta có lỡ vào Miện Châu, nhưng những người dân này vẫn là dân Nhạc Châu!”
“Trước đây là vậy, nhưng giờ không còn nữa.”
Thiếu nữ trên lưng ngựa dùng giọng điệu bình thường nhất nói: “Họ là lưu dân, bất kỳ lưu dân nào vào lãnh thổ Hoài Nam đạo đều phải tuân theo quy tắc của Hoài Nam đạo, do Hoài Nam đạo an trí.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854977/chuong-488.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.