Ở một nơi khác, tên thống lĩnh hộ vệ phụ trách trông nom gia tộc họ Thôi vừa trở về phủ đệ của gia tộc này thì nghe tin Thôi Lãng đã đến cung viện.
Hắn theo lệ hỏi một câu: “Thôi Lục Lang đến cung viện làm gì?”
“Nghe nói là để tìm thế tử đấu dế.”
“…”
Thống lĩnh hộ vệ hỏi tiếp: “Có phái người theo dõi không?”
Tên hộ vệ gật đầu: “Thống lĩnh cứ yên tâm.”
Thống lĩnh hộ vệ không nghĩ ngợi thêm, chỉ dặn dò vài câu rồi đi vào nội viện.
Trên đường, hắn bắt gặp vài thanh niên con cháu họ Thôi đang chơi xúc cúc trong vườn, có người đang nhắm mắt câu cá bên bờ ao, thậm chí còn có một vị khoảng ba mươi tuổi đứng đọc thơ cho nữ tỳ nghe, làm cô ta đỏ mặt ngượng ngùng.
Thống lĩnh hộ vệ cau mày, mặc kệ bọn họ rồi bước nhanh đi.
Mọi thứ dường như chẳng khác gì ngày thường, vừa hoang đường vừa đúng với ấn tượng của hắn về gia tộc họ Thôi.
Chợt một thiếu niên nhà họ Thôi xuất hiện trước mặt hắn, nói rằng đã chuẩn bị một món lễ vật quý, muốn đem vào cung viện dâng lên Vương gia nhưng do vật quá nặng không thể tự mang đi, liền nhờ hắn giúp một tay.
Thống lĩnh hộ vệ cảm thấy nghi ngờ, Thôi Lục Lang vừa đến cung viện, gia tộc họ Thôi lập tức muốn dâng lễ cho Vương gia sao?
Không biểu lộ điều gì, hắn quyết định trước hết xem thử món lễ vật là gì.
Đến nơi, hắn thấy đó là một pho tượng Phật gỗ cao bằng người.
Thống lĩnh hộ vệ nhận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855036/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.