Mặc dù hiếm khi đến quân doanh, nhưng với thân phận Vương gia Phạm Dương, trong doanh trại vẫn có dựng sẵn đại trướng dành cho ông, đầy đủ các vật dụng thường ngày và bản đồ, sa bàn.
Khi Đoạn Sĩ Ngang bước vào trướng, liền thấy Vương gia Phạm Dương từ sau chiếc bàn thấp bày sa bàn vội vàng đứng lên: “Sĩ Ngang cuối cùng cũng đến rồi!”
Vì còn mang thương tích, cánh tay phải của Đoạn Sĩ Ngang được quấn băng và cố định nên không thể hành lễ, hắn chỉ hơi cúi đầu chào, ngước mắt lên hỏi: “Vương gia, sao ngài lại đích thân đến quân doanh?”
Vương gia Phạm Dương vừa đi đến chỗ Đoạn Sĩ Ngang, vừa nói: “Hôm qua bổn vương nghe tin đại quân Hoài Nam đạo ở phía Tây áp sát Lạc Dương, mà mãi chưa thấy Sĩ Ngang quay về thành… Bổn vương đêm qua trằn trọc, không tài nào yên tâm được.”
Đoạn Sĩ Ngang chú ý thấy mắt Vương gia Phạm Dương hơi thâm quầng, sắc mặt cũng lộ vẻ mệt mỏi, rõ ràng là không ngủ ngon giấc.
“Ngồi đi, Sĩ Ngang, cùng bổn vương ngồi xuống nói chuyện…”
Vương gia thúc giục Đoạn Sĩ Ngang ngồi xuống bên chiếc bàn thấp, rồi tự mình rót trà mời hắn, vừa rót vừa nói: “Sĩ Ngang à, trước đó là do bổn vương nóng vội, không nên tranh cãi với ngươi.
Bổn vương không thông thạo binh sự, lúc khó khăn khó tránh khỏi bối rối… Mong Sĩ Ngang đừng để bụng.”
Đoạn Sĩ Ngang đưa tay trái đặt lên bàn, cầm lấy chén trà nhưng không uống ngay, chỉ đáp: “Nếu Vương gia thấu hiểu nỗi khổ tâm của thuộc hạ khi nghĩ cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855037/chuong-548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.