Sau khi đứng vững, Vương gia Phạm Dương lập tức ra lệnh cho thuộc hạ nhanh chóng dọn dẹp thi thể của Đoạn Sĩ Ngang và lau sạch vết máu trong trướng.
Lúc này, vị đại phu họ Hạ – người bị trúng tên ở lưng – đang run rẩy quỳ phục dưới đất.
Sở dĩ ông ta không gục ngã là nhờ đã cẩn thận mặc thêm hai lớp áo và lót da thú ở cả trước ngực lẫn sau lưng.
Trong thời loạn thế, cẩn tắc vô ưu, mạng sống là do mình tự giữ, nếu không tự lo thì còn ai lo cho mình?
Vương gia Phạm Dương bước đến trước mặt ông ta, th* d*c, giọng nói lộ vẻ biết ơn: “Đa tạ Hạ đại phu hôm nay may mà có ngươi…”
“Tiểu nhân vô dụng…”
Đại phu họ Hạ khấu đầu, run giọng nói: “Tiểu nhân thất thủ trong lúc châm cứu, khiến Vương gia phải đích thân ra tay, còn để Vương gia bị thương!”
Theo kế hoạch lý tưởng, chính ông ta mới là người dùng mũi kim cuối cùng để kết liễu Đoạn Sĩ Ngang.
Vương gia Phạm Dương khoát tay, ra hiệu cho ông ta không cần tự trách: “Thế này đã là tốt lắm rồi, ngươi vốn không phải sát thủ chuyên nghiệp…”
“Bổn vương cũng không phải.”
Vương gia thở dài: “Chúng ta cộng lại, chưa đủ ba phần nghề, nếu không thì đã chẳng thể lại gần hắn thế này.”
Tính cảnh giác của Đoạn Sĩ Ngang quá cao, nếu giao việc này cho một sát thủ chuyên nghiệp, có khi lại không thành.
“Đứng lên đi, bổn vương sẽ lệnh thả người nhà của ngươi.”
“Đa tạ Vương gia, đa tạ Vương gia!”
Đại phu họ Hạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855038/chuong-549.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.