“Bị người hạ độc…”
Sở Thái phó lặp lại bốn chữ ấy, giọng trầm xuống: “Vậy mà nàng chưa từng hé môi nửa lời về chuyện này.”
Trong lồng ngực của lão dường như có một tiếng thở dài bị đè nén, không thể thốt ra.
Lão chỉ thầm thì: “Thật là một học trò tốt của ta…”
Đừng nói là nàng không hay biết; học trò của lão nào phải hạng ngốc… Sao có thể không nhận ra chút dấu hiệu nào chứ!
Khó trách khi nàng trở thành Thường Tuế Ninh, ngay từ đầu đã không hề nghĩ đến việc cùng phe với vị tiểu vương thúc thân thiết ngày xưa… Hẳn là nàng đã tra rõ chân tướng từ lâu!
Vậy mà một chữ cũng không nhắc đến!
Bàn tay Thái phó đặt trên bàn trà chậm rãi siết chặt lại, giọng nói càng thêm nặng nề: “Kẻ giết người, kẻ bị giết… đều ‘tốt đẹp’ cả.”
Ngụy Thúc Dịch lặng lẽ cúi đầu, chậm rãi cất kỹ mảnh giấy, lúc này mới lên tiếng: “Điện hạ hẳn là không muốn Thái phó vì chuyện này mà tức giận đau lòng… Xin Thái phó đừng trách nàng cố tình giấu kín.”
“Trách nàng…”
Giọng của Thái phó lại hạ thấp: “Chỉ cần nghĩ đến việc nàng đang làm lúc này, ta làm sao có thể trách nàng cho được.”
Lời nói như mang theo chút lạnh lùng mỉa mai thường ngày, nhưng ẩn sau đó là nỗi đau thấu tim của một người già và sự tức giận vì “hận nàng không đủ quyết liệt.”
Song, tất cả những cảm xúc ấy đều không thể át nổi cơn thịnh nộ ngày càng bùng cháy trong lòng lão.
Cơn giận ấy không hiện ra ngoài mặt; lão còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855998/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.