Một người lính thúc ngựa trở về doanh trại, nhanh chóng vào trướng bẩm báo cho Vinh Vương về tin thắng trận mới nhất.
Trong trướng, các mưu sĩ đều phấn chấn, có người nói: “Nhìn tình thế này, muộn nhất chỉ cần một tháng nữa là đại quân của chúng ta có thể áp sát Kinh Kỳ!”
“Đến lúc đó, ngai vàng của tên giặc Biện e là chẳng còn giữ nổi một năm!”
“Vương gia ắt có hy vọng lấy lại kinh sư trước mùa đông năm nay!”
“Chúng thần xin chúc mừng Vương gia trước…”
Mọi người đều hồ hởi chúc tụng, chỉ riêng Lạc Quan Lâm ngồi dưới là vẫn im lặng.
Trận chiến lần này thuận lợi hơn dự đoán của mọi người, và sự thuận lợi đó khiến ngày càng nhiều thế lực ngả về phía Vinh Vương Lý Ẩn.
Trong mắt các mưu sĩ của Vinh Vương, điều này là lẽ dĩ nhiên: Đúng sai thành bại, lòng người tự khắc phân rõ.
Họ thấy mình sắp tiến sát kinh thành, trong khi Lý Tuế Ninh lại tự đẩy mình vào chỗ chết—
Đại nghiệp của Vương gia thuận buồm xuôi gió, còn kẻ địch lớn mạnh kia lại liên tiếp phạm sai lầm… Đó chính là biểu hiện của vận khí và thiên mệnh!
Có mưu sĩ nhắc đến Lý Tuế Ninh, cười nhạo: “… Người này lấy điềm lành Thái Nguyên để tuyên truyền thiên mệnh, nhưng thiên mệnh sao có thể giáng xuống một nữ tử!
Quả nhiên, dù có chiếm được ngôi Thái tử thì có gì khác chăng?
Tầm nhìn hạn hẹp, lòng dạ nhu nhược, lấy gì để giữ nổi những gì nàng đã chiếm đoạt!”
“Nghe nói các sắc lệnh từ Thái Nguyên ban ra nhiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855999/chuong-608.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.