Sau khi A Giáng nghe lý do của Hoài Từ, lại không có nói chuyện, lẳng lặng mà suy nghĩ.
Hoài Từ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể an tĩnh ở cùng nàng.
Chờ đến khi nước trong chảo sắt sôi trào, Hoài Từ vội vàng lấy chậu gỗ đến, dùng gáo gỗ múc hai gáo nước ấm, pha chút nước lạnh, sờ vào không phỏng tay, nàng liền mang chậu gỗ đặt trước mặt A Giáng, duỗi tay kéo lấy tay nàng ấy đến.
“Có một số việc nếu nhất thời nghĩ không rõ, vậy liền tạm thời buông xuống. Ta lau khô giúp ngươi trước, chịu đựng chút, sẽ đau.” Thanh âm của Hoài Từ thực ấm áp, động tác lấy khăn chà lau cũng thực dịu dàng.
Tuy A Giáng là yêu, nhưng cũng là yêu tu thành hình có xương có thịt, ít nhất bây giờ Hoài Từ không có nhìn ra nàng có gì khác với người thường.
A Giáng âm thầm cắn chặt răng hàm, đổi lại ngày thường, nàng đã sớm không nhịn được đau mà đòi thụ tinh gia gia thổi thổi. Hiện giờ thụ tinh gia gia không còn nữa, nàng chỉ có thể kiên cường mà sống như lời dặn dò cuối cùng của gia gia.
Gia gia muốn nàng phải bảo vệ chính mình, nàng nghe lời.
Bắt đầu từ hôm nay, nàng không thể lại tùy hứng giống như quá khứ.
Hoài Từ vốn tưởng rằng nàng ít nhất sẽ kêu đau vài tiếng, nào biết cho đến khi lau hết vết máu, a giáng cố nén nước mắt trong hốc mắt, chính là không chịu rơi xuống một giọt.
“Thoa thuốc sẽ càng đau.” Hoài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936971/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.