Lúc đó, Kim Lăng, nay gọi là Giang Ninh, là thủ đô của Nam Đường.
So với Nam Sở, nơi này uyển chuyển hơn Giang Nam, nhiều ý thơ sơn thủy. Mặc dù thiên hạ chiến loạn nhiều năm, thi sĩ nơi đây chưa bao giờ ít đi, mỗi đêm trăng, phía trên các toà lâu nhỏ ven dòng nước, luôn có thể nghe thấy tiếng hát của ca cơ, tiếng phú thơ ngẫu hứng của khách quan đến uống rượu.
Trương Diệu Vi cùng Kim Trản Nhi đã tới đây được ba ngày, ở trong thành dạo tới dạo lui, vẫn chưa gặp được việc hiếm lạ gì, càng đừng nói tìm được cơ duyên giải trừ sinh tử kết.
“Lão già kia có phải lừa gạt chúng ta không?” Kim Trản Nhi ngồi trên thuyền ô bồng, bực bội vén rèm lên, nhìn ánh đèn mê ly bên bờ sông Tần Hoài, “Phải tìm như thế nào chứ!”
Ánh sáng phát ra từ ngọn đèn lồng treo trên mái thuyền mờ nhạt, không thể hoàn toàn chiếu sáng bên trong thuyền nhỏ. Trương Diệu Vi an tĩnh ngồi ngay ngắn trên thuyền, bóng đêm bên ngoài lẻn vào, che khuất một bên dung nhan của nàng.
“Tỷ tỷ, sao ngươi cứ luôn nhìn lén ta nha!” Dư quang của Kim Trản Nhi thoáng bắt được tầm mắt của Trương Diệu Vi, những lời này nàng cũng nhịn đã ba ngày, ngày ấy từ lúc gặp gỡ lão thụ tinh kia, nàng liền phát hiện trên người Trương Diệu Vi nổi lên không ít biến hóa.
Trương Diệu Vi nhẹ giọng nói: “Ta rõ ràng là đường đường chính chính nhìn, sao lại là ‘nhìn lén’?”
Kim Trản Nhi cũng ngồi ngay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936979/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.