Có một vài người trời sinh được một tấc lại muốn tiến một thước, với Thẩm Yến Uyển mà nói, Hủ Hủ chính là loại người này.
Từ cái ngày nàng dạy nàng ấy viết chữ, mỗi ngày Hủ Hủ tới dâng trà đều sẽ nhờ vả nàng tiếp tục dạy nàng ấy. Mới đầu Thẩm Yến Uyển cảm thấy Hủ Hủ chỉ là nhàn rỗi không có gì làm, tiểu thiếp có tính cách như nàng ấy, học mấy ngày sẽ không còn hứng thú tiếp tục, cho nên Thẩm Yến Uyển nghiêm túc dạy nàng ấy suốt nửa tháng. Hủ Hủ không những không bỏ cuộc nửa đường như dự đoán, mắt thường cũng nhìn thấy được số lần làm nũng lại càng nhiều lên.
“Lại viết nghiêng.” Thẩm Yến Uyển thấy nàng ấy viết chữ “Nhất” cũng xiêu vẹo, nhịn không được lắc đầu thở dài.
Hủ Hủ vô cùng đáng thương chu chu môi, đôi tay đưa tới trước mặt nàng: “Tỷ tỷ đánh nhẹ chút.” Ngữ điệu mềm mại, có chút đáng yêu.
Thẩm Yến Uyển chưa bao giờ gặp một cô nương yêu dã lại nhu nhược đáng thương như vậy, nàng nắm thật chặt cây thước trong tay, lại không thật sự nỡ đánh nàng ấy một cái. Vì thế, Thẩm Yến Uyển lấy thước chỉ chỉ giấy trắng, nghiêm túc nói: “Lần này tạm tha cho ngươi, viết lại một lần.”
“Vẫn là đánh ta đi, viết thêm một lần cũng sẽ nghiêng.” Hủ Hủ khẽ c*n m** d***, cúi đầu thấp xuống.
Thẩm Yến Uyển nghi hoặc nhìn nàng: “Vì sao?”
“Tay ta đau.” Hủ Hủ nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thẩm Yến Uyển nhíu mày, cẩn thận kiểm tra bàn tay nàng ấy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936990/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.