Đây là lần đầu tiên Hủ Hủ nhìn thấy chân dung của Thẩm Yến Uyển, cũng là lần đầu tiên nhìn kỹ nàng ấy ở gần như vậy. Nàng ấy hoàn toàn khác biệt với Hoài Từ ở đời trước. Nếu Hoài Từ như dòng suối trong ngày Xuân, vậy Thẩm Yến Uyển chính là dòng suối băng ngày Đông, quanh thân tản ra cảm giác lạnh lùng xa cách. Đặc biệt đôi mắt ấy, không đơn thuần cùng chân thành tha thiết như Hoài Từ, chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền như bị ánh mắt kia xuyên thấu, làm người ta không hiểu sao lại thấy rét lạnh.
Bên ngoài Thẩm Yến Uyển khoác áo choàng đen, bên trong mặc áo bông trắng như tuyết, búi tóc chỉ cài một cây trâm bạch ngọc, xa xa nhìn lại, giống như một vị Quan Âm Bồ Tát không dính khói lửa phàm tục. Nếu nói nàng có chỗ nào tương tự với Hoài Từ, có lẽ đó là hơi thở sạch sẽ tinh khiết, giống như đoá sen tuyết quanh năm sinh trưởng trong ao Phật, làm người khác không dám tùy tiện nhìn ngắm.
Hủ Hủ không khỏi nhìn đến ngây người, ánh mắt lưu chuyển, cầm lòng không đậu lộ ra tình tố làm cho Thẩm Yến Uyển sinh nghi trong lòng. Các nàng một người là thê, một người là thiếp, tối hôm qua vốn là nàng động phòng hoa chúc, lại vì tiểu thiếp này mà phải bái đường cùng một con gà trống, đổi lại người khác, nhất định sinh ra oán hận. Nhưng nàng lại không phải những nữ tử khuê các đó, hôn nhân này cũng phải mong muốn của nàng, đã sớm biết Trần tam công tử không phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936989/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.