Với Thẩm Yến Uyển mà nói, những giấc mộng trong mấy ngày qua quá mức chân thật, nàng dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng thuyết phục chính mình những cái đó chỉ là mộng. Hủ Hủ từ trước đến nay không câu nệ tiểu tiết, ngày ấy ngậm lấy vành tai nàng, có lẽ chỉ là đùa nghịch.
Tất cả những điều này đều là lý do nàng tìm cho chính mình, nàng không dám cũng không muốn thừa nhận, vài ngày không thấy Hủ Hủ, nàng thật sự rất nhớ nàng ấy, thế cho nên mỗi đêm đi vào giấc mộng đều có thể nhìn thấy Hủ Hủ. Điểm duy nhất không giống chính là, mỗi lần thấy Hủ Hủ, cả người nàng sẽ nóng lên, luôn khó có thể tự khống chế mà gần gũi với nàng ấy.
Hủ Hủ không trêu chọc nàng, nhưng chính nàng lại trêu chọc Hủ Hủ.
Ở trong mộng, nàng đâu còn là nữ tử khuê các tri thư đạt lý, chỉ là phàm nhân hồng trần đắm chìm trong ái tình, lưu luyến cánh rừng hoa lê đầy nắng, liều chết triền miên cùng cô nương mà mình thích.
Luôn luôn tỉnh lại đột ngột giữa lúc tình mê, một mình một người cuộn người bình tĩnh hồi lâu. Rõ ràng gian phòng này cũng không tính là lớn, nhưng những cảm giác hư không không thể diễn tả như thủy triều đánh úp đến hết lần này đến lần khác, mỗi khi đến thời điểm này, nàng chỉ hy vọng có người có thể ôm nàng một cái, cho dù chỉ trong chốc lát.
Nàng trời sinh vốn bình thản, tuy rằng cũng từng được bà mối dặn dò, hiểu rõ cái gì là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936994/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.