Ánh dương rực rỡ xuyên qua khe hở giữa những tán hoa lê, dù bị tán cây che khuất, những tia sáng ấy vẫn có phần chói mắt. Hủ Hủ bước chân trần đạp lên cánh hoa, chậm rãi đi đến cuối con đường rợp bóng cây xanh, nơi đó có cô nương mà nàng đã thích hai kiếp đứng đợi.
Quang ảnh chiếu lên người Thẩm Yến Uyển, nàng vốn trắng nõn đến phát sáng nhàn nhạt, nay lại càng thêm cực kỳ tươi đẹp, như con bướm phá kén tái sinh, phấp phới trong gió.
“Hoài Từ!” Hủ Hủ nhấc làn váy lên, chạy về phía Thẩm Yến Uyển.
Thẩm Yến Uyển dịu dàng cười khẽ, dang tay ôm nàng vào trong lòng ngực, nhẹ giọng nói: “Cẩn thận kẻo ngã.” Gió nhẹ thổi tới, cuốn theo vài cánh hoa lê trắng như tuyết.
Hủ Hủ vùi vào lòng nàng, hai tay ôm chặt eo nàng, làm nũng: “Hoài Từ không nỡ để ta ngã đâu.”
“Thẩm Yến Uyển cũng không nỡ.” Thẩm Yến Uyển khẽ xoa lưng nàng ấy, cho dù nàng đã đi qua hai đời, tình cảm đối với tiểu yêu này lại ngày càng sâu đậm.
Không chỉ bởi vì các nàng từng phóng túng trong giấc mộng.
“Ta còn có rất nhiều chuyện chưa làm cùng nàng.” Thẩm Yến Uyển nắm tay Hủ Hủ, “Kiếp sau quá xa, ta không đợi nổi.”
Hủ Hủ khẽ cong môi: “Đêm còn dài, đều sẽ kịp.”
“Chuyện đầu tiên, ta muốn mỗi ngày thức dậy đều chải búi tóc cho nàng.” Thẩm Yến Uyển kéo Hủ Hủ ngồi xuống gốc cây lê, tháo dây buộc tóc của nàng ấy, tóc đen như thác nước đổ trên vai.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936997/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.