Kim Trản Nhi gối lên đùi Trương Diệu Vi, vẫn còn bị vây hãm trong cảm xúc một đời kia chưa tỉnh lại. Trương Diệu Vi đã kể xong chuyện xưa của Hoài Từ cùng A Giáng, Ảnh Bà chỉ cảm thấy thú vị, nhịn không được lẩm bẩm: “Nhân quả tuần hoàn, thú vị, thú vị.”
Trương Diệu Vi thử hỏi: “Giải trừ sinh tử kết chỉ có một biện pháp đó thôi sao?”
“Còn một cách.” Ảnh Bà làm dấu tay, “Các ngươi đều chết, sinh tử kết tự nhiên được giải.”
Trương Diệu Vi nghẹn lời.
Ảnh Bà cười nói: “Vì sao các ngươi nhất định phải giải trừ? Dù sao một người ra đi, người kia cũng tuyệt đối không sống tiếp một mình, sinh tử kết này giải hay không giải cũng không quan trọng.”
Trương Diệu Vi muốn nói lại thôi, dường như lời Ảnh Bà nói cũng có lý.
Ảnh Bà cười cười, ngáp một cái, nhìn phía bờ sông Tần Hoài bên ngoài thuyền nhỏ, cảm khái nói: “Như ta đây sống mãi không chết, mới thực sự là dày vò.”
Vạn vật đều có mệnh số, Trương Diệu Vi vẫn là lần đầu gặp gỡ một người bất tử.
“Sống mãi không chết?”
“Là nguyền rủa, cũng là ước định.” Ảnh Bà cười khổ, cũng không chuẩn bị kể chuyện xưa của chính mình. Nói chính xác hơn, ngày tháng đã qua rất lâu, ngay cả nàng cũng quên mất chuyện xưa của các nàng bắt đầu như thế nào, hiện nay chỉ nhớ được nàng vẫn luôn đưa đò qua lại giữa sông ngòi nhân gian cùng Vong Xuyên U Minh, đời đời như thế.
Trương Diệu Vi muốn hỏi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936998/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.