Kim Trản Nhi an tĩnh nghỉ ngơi ở cách vách, suốt một ngày một đêm không tới quấy rầy Trương Diệu Vi, đây là lần đầu tiên như vậy. Đã quen tiểu hồ ly kia ríu rít suốt một đường, ngày hôm nay có vẻ càng thêm dài, càng thêm tĩnh mịch.
Nhưng mà, như vậy cũng tốt.
Nàng có thể suy nghĩ thấu đáo, Kim Trản Nhi cũng có thể suy tư rõ ràng.
Kiếp này có nên buông bỏ nhi nữ tình trường, tu đạo của mỗi người, hay là tiếp tục quấn quýt si mê, lại đặt cược một kiếp hồng trần ở bên nhau.
Màn trời lặng yên, vài áng mây đen kéo đến, làm ánh trăng trong trẻo trở nên ảm đạm.
Gió lạnh thổi tới, Trương Diệu Vi đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đóng lại nửa cánh cửa sổ. Nàng nhìn sắc trời bên ngoài thêm một lúc, chỉ thấy mây đen kéo đến bốn phía, hiển nhiên đang ấp ủ một cơn bão táp.
Vẫn nên đóng lại thôi, tránh cho nửa đêm trời mưa tạt vào trong.
Trương Diệu Vi vừa muốn đóng cánh cửa còn lại, lại thấy kim quang lóe lên từ cửa sổ phòng cách vách.
“Ngươi đi đâu?”
“Ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện.”
Những lời nói giống như đã từng quen vang lên từ hư không, tiếng lòng Trương Diệu Vi khẽ run, mang máng nhớ rằng những lời này không chỉ có A Giáng từng nói, dường như có ai đó cũng từng nói những lời tương tự với nàng.
Trương Diệu Vi thầm cảm thấy bất an, làm sao còn có thể tĩnh tọa tu luyện trong phòng, vì thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936999/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.