Đúng là đêm qua, Phương Tri Ý cố tình trêu chọc, khiến Bùi Từ tủi thân. Nhưng người đàn ông này đúng là rất biết được nước lấn tới, lợi dụng sự tủi thân để "làm loạn" đến tận nửa đêm. Sáng hôm sau, Phương Tri Ý tỉnh dậy, eo gần như đứt làm đôi.
Kết quả, người nào đó sau khi được "ăn no", thần thái sáng láng, Phương Tri Ý nhìn thấy anh như vậy thì tức đến ngứa răng, cắn vào cánh tay anh một cái, oán hận hỏi: "Bùi Từ, anh cũng ngoài ba mươi rồi mà?"
"Ừ?"
"Em nghĩ một số chuyện nên làm vừa sức thôi."
Bùi Từ: "… Có vẻ vợ vẫn chưa hài lòng với những gì anh thể hiện đêm qua? Thế thì anh biểu hiện lại nhé?"
"Thôi thôi được rồi… Em hài lòng. Em hài lòng mà. Không cần biểu hiện lại." Phương Tri Ý hoảng hốt xua tay, nhanh chóng nhảy xuống giường chạy trốn khỏi khu vực nguy hiểm.
Bùi Từ nhìn vợ chạy đi như một con thỏ trên nền tuyết. Anh bật cười thành tiếng. "Bảy năm ngứa" sao? Kể cả mười bảy năm nữa, họ vẫn sẽ ngọt ngào như vợ chồng son.
Tống Trinh thấy Phương Tri Ý hớt hải chạy ra khỏi phòng ngủ, cứ nghĩ cô vội vàng chăm sóc tiểu Điềm Điềm. "Dạng Dạng đừng vội, tiểu Điềm Điềm chưa tỉnh đâu." Hôm nay không phải đi học, cô bé được ngủ nướng. Tống Trinh vừa chuẩn bị bữa sáng, định để cô bé ngủ thêm một lát nữa.
Phương Tri Ý hắng giọng, làm như không có chuyện gì: "Vâng, con định dọn dẹp một chút. Hôm nay sinh nhật anh cả, con phải qua sớm."
Nghe vậy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-den-thap-nien-70-my-nhan-om-yeu-ga-cho-quan-nhan-soai-khi/2882245/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.